Vào tháng bảy năm 2006, David Kilgour and David Matas, hai luật sư người Canada đã phỏng vấn thêm nhiều nhân chứng ở Trung Quốc, từ đó biên soạn ra một bản báo cáo độc lập. Họ đã có thể thu thập hơn 30 bằng chứng riêng biệt xác nhận cho các lời cáo buộc của những nhân chứng đầu tiên. Mặc dù các tác giả đã thừa nhận rằng họ không thể xác nhận một cách chắc chắn những lời cáo buộc vì phía chính phủ Trung Quốc cản trở tiếp cận với nguồn thông tin điều tra, báo cáo của Kilgour và Matas vẫn cung cấp một số lượng đáng kể các bằng chứng chi tiết chứng minh rằng việc mổ cướp nội tạng có hệ thống thật sự đang diễn ra tại Trung Quốc.

2006-5-8-kilgour-&-matas-1

Họ đưa ra một kết luận đáng buồn rằng các cáo buộc về mổ cướp nội tạng có hệ thống đặc biệt đối với các học viên Pháp Luân Công trên thực tế là Sự Thật. Báo cáo của họ cũng nhấn mạnh thêm rằng cuộc đàn áp của chính phủ Trung Quốc lên các nạn nhân vô tội thể hiện một dạng tội ác mới trên thế giới.

Vào tháng năm 2006 Liên Hiệp điều tra cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc (CIPFG), một tổ chức có trụ sở tại Washington D.C., đã hỏi cựu bộ trưởng phụ trách đối tác với khu vực Châu á Thái Bình Dương của Canada David Kilgour và David Matas, luật sư nhân quyền quốc tế, nhờ giúp điều tra những lời cáo buộc mổ cướp nội tạng các học viên Pháp Luân Công khi họ vẫn còn sống. Các tác giả đã công bố “Báo Cáo Về Các Cáo Buộc Mổ Cướp Nội Tạng Các Học Viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc” sau hai tháng điều tra vào ngày 6 tháng 7 năm 2006.

Họ đã có thể thu thập được 18 điểm nghi ngờ đáng nói và các bằng chứng mà đã chỉ ra một hệ thống mổ cướp nội tạng chủ yếu từ các học viên Pháp Luân Công vẫn còn sống. Trong khi thu thập các bằng chứng và những điểm nghi vấn và khi nhìn vào chúng trong một bức tranh toàn cảnh, cả hai nhà điều tra đã đi đến kết luận rằng các cáo buộc mổ cướp nội tạng tại Trung Quốc là đúng và cho rằng đây là một dạng tội ác mới của nhân loại.

Điều quan trọng là chúng ta cần hiểu rằng các nạn nhân không phải là tội phạm và việc hành quyết họ không phải là một vụ hành quyết hợp pháp mà chính là một sự giết người tùy ý sau khi xét nghiệm cho thấy nội tạng của họ phù hợp với người cần thay tạng. David Kilgour đã nói rằng: “Những người này không phải là những tên tội phạm bị hành quyết.”

David Kilgour và David Matas đã đi đến hơn 30 quốc gia trong quá khứ và đã trình bày báo cáo của họ đến một số chính phủ, tổ chức và cá nhân. Báo cáo của họ hiện nay đã được dịch ra 18 ngôn ngữ. Cả hai nhà điều tra tiếp tục nhận được nhiều số liệu và bằng chứng từ các nhân chứng hoặc nạn nhân, và qua đó khẳng định tính xác thực của các báo cáo đầu tiên. Vào ngày 31/1/2007, họ công bố một phiên bản báo cáo cập nhập, mà giờ đây chứa đến 33 bằng chứng.

Các chuyên viên điều tra xem xét tất cả các khía cạnh của bằng chứng và phản chứng có thể.

Tổng Hợp 33 Bằng Chứng:

  1. Các nhận định chung
     
    1. Trung Quốc là một nước vi phạm nhân quyền một cách có hệ thống. Kiểu mẫu vi phạm nhân quyền tổng thể như vậy làm cho hầu như không có cáo buộc vi phạm nào bị bác bỏ.
    2. Chính quyền Trung Quốc đã giảm thiểu đáng kể ngân sách tài chính cho hệ thống y tế. Cấy ghép tạng là một nguồn quỹ chủ yếu của hệ thống này, thay cho các nguồn gây quỹ đã bị mất của chính phủ.
    3. Chính Phủ Trung Quốc đã bật đèn xanh cho hệ thống quân đội để tăng ngân quỹ cho vũ khí một cách bí mật. Hệ thống quân đội có dính líu chặt chẽ với việc cấy ghép tạng để thu về khoản lợi nhuận béo bở cho chính nó.
    4. Tham nhũng là một vấn nạn lớn của Trung Quốc. Có một lượng tiền lớn được tạo ra từ cấy ghép tạng và sự thiếu kiểm soát của trung ương trong vấn đề tham nhũng.
  2. Các nhận định riêng biệt trong vấn đề mổ cướp nội tạng
     
    1. Khoa học công nghệ đã phát triển đến một mức độ mà việc mổ cướp nội tạng những người vô tội đã trở nên khả thi. Những sự đột phá trong các ca mổ cấy ghép tạng đã trở thành công cụ lợi dụng của sự tàn ác, sự tham nhũng, và sự đàn áp tràn lan khắp xã hội Trung Quốc thời nay.
    2. Trung Quốc mổ cướp nội tạng của tử tù mà không có sự đồng ý của họ. Cộng đồng các học viên Pháp Luân Công tạo thành một phần lớn dân số nhà tù mà chính quyền Trung Quốc lăng mạ, đối xử vô nhân đạo, làm tồn hại nhân phẩm thậm chí còn nhiều hơn các tù nhân bị tử hình vì tội ác của họ.
    3. Không hề có một hệ thống hiến tạng có tổ chức ở Trung Quốc. Trong văn hóa Trung Quốc có sự e dè việc hiến tạng.
    4. Thời gian chờ để được cấy ghép tạng ở Trung Quốc là cực ngắn, chỉ vài ngày. Ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới, thời gian chờ được đo bằng tháng và năm.
    5. Các trang web của bệnh viện đăng các thông tin tự buộc tội mình, trong đó khoe khoang về thời gian chờ đợi ngắn cho tất cả các loại nội tạng với chi phí lớn.
    6. Người được ghép tạng mà chúng tôi đã phỏng vấn nói với chúng tôi về sự bí mật mà các ca cấy ghép được tiến hành và sự tham gia chặt chẽ của bên quân đội. Thông tin được cung cấp cho người bệnh được giữ ở mức tối thiểu. Các ca cấy ghép được tiến hành bên trong các bệnh viện quân đội, và thậm chí nếu được tiến hành ở trong các bệnh viên thường dân, thì cũng bởi những nhân viên thuộc quân đội.
    7. Ngành cấy ghép tạng ở Trung Quốc thu về một khoản tiền lợi nhuận béo bở. Biểu giá ghép tạng cho người ngoại quốc từ khoảng $30.000 đô la Mỹ cho la lách đến tận $180.000 đô la Mỹ cho một ca cấy ghép thận, gan kết hợp.
    8. Không hề có các đạo luật ghép tạng ở Trung Quốc riêng biệt khỏi các bộ luật áp dụng với việc ghép tạng. Trung Quốc không có một cơ quan quản chế các chuyên gia ghép tạng.
    9. Có một khoảng trống lớn trong các đạo luật ghép tạng của ngoại quốc. Hiếm khi các đạo luật ghép tạng ngoại quốc áp dụng với việc du lịch ghép tạng hoặc các mối liên lạc với các chuyên gia ghép tạng Trung Quốc hoặc việc ghép tạng từ tử tù.
    10. Việc bán nội tạng ở Trung Quốc đã được hợp pháp cho tới ngày 1 tháng 7 năm 2006. Thậm chí đến hôm nay, đạo luật mới ngăn cấm việc bán nội tạng vẫn chưa được thi hành.
    11. Việc ban bố các đạo luật cấy ghép ở bất cứ đâu chỉ mang tính địa phương. Nó không bất hợp pháp khi một người ngoại quốc ở bất cứ quốc gia nào đến Trung Quốc, và hưởng lợi từ một ca cấy ghép mà có thể bất hợp pháp ở quê nhà, và sau đó trở về nhà.
    12. Rất nhiều quốc gia có tư vấn du lịch, cảnh báo người dân của họ về mối nguy hại khi đi du lich đến một quốc gia hay quốc gia khác. Nhưng không có chính phủ nào đã đăng một lời khuyến cáo du lịch về việc cấy ghép tạng ở Trung Quốc.
    13. Phẫu thuật cấy ghép tạng sử dụng các loại thuốc ức chế miễn dịch. Trung Quốc nhập khẩu các loại thuốc này từ các công ty dược lớn trên thế giới. Không quốc gia nào ban hành lệnh cấm xuất khẩu vào Trung Quốc các loại thuốc ức chế miễn dịch dùng cho bệnh nhân cấy ghép tạng.
    14. Một số quốc gia quản lý các gói sức khỏe chi trả cho việc chăm sóc sức khỏe ở ngoại quốc với một số tiền tương ứng với khoản mà sẽ được trả nếu dùng dịch vụ trong nước hoặc được trả sau khi bệnh nhận được ghép tạng ở nước ngoài. Khi việc đó xảy ra, không hề có, ở bất kỳ quốc gia nào, một lệnh cấm chi trả chi phí khi bệnh nhân cấy ghép ở Trung Quốc.
  3. Các Nhận định Liên Quan đến Pháp Luân Công
     
    1. Đảng Cộng Sản Trung Quốc, không có bất kỳ lý do rõ ràng nào ngoài tính đa nghi của một chế độ độc tài, nhìn nhận Pháp Luân Công như một mối nguy hại về hệ tư tưởng đến sự tồn tại của nó. Một cách khách quan, Pháp Luân Công chỉ là một bộ các bài tập với các yếu tố tâm linh bên trong.
    2. Mối đe dọa mà đảng Cộng Sản nhận thấy từ cộng đồng Pháp Luân Công đã dẫn tới một chính sách đàn áp. Cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc được chính thức quyết định và ra lệnh.
    3. Các học viên Pháp Luân Công là nạn nhân của sự vu khống khủng khiếp. Quan điểm chính thức của người dân Trung Quốc về Pháp Luân Công là nó là một “tà giáo”. Nhưng Pháp Luân Công không hề có tính chất của một tà giáo.
    4. Các học viên Pháp Luân Công là nạn nhân của việc tra tấn hệ thống và sự ngược đãi. Trong khi cáo buộc mổ cướp nội tạng các học viên Pháp Luân Công đến trong sự hoài nghi, thì không hề có bất cứ nghi ngờ nào về việc tra tấn.
    5. Các học viên Pháp Luân Công đã bị bắt với số lượng lớn. Họ bị giam giữ mà không hề có xét xử hoặc lời buộc tội cho tới khi họ tuyên bố từ bỏ niềm tin vào Pháp Luân Công.
    6. Có hàng nghìn học viên Pháp Luân Công đã được xác nhận danh tính, và nêu tên mà đã chết do hậu quả của việc tra tấn tàn bạo. Nếu Chính Phủ Trung Quốc có thể sẵn sàng giết một số lượng lớn các học viên Pháp Luân Công bằng cách tra tấn, nó sẽ không khó hiểu để hình dung ra rằng họ sẽ sẵn sàng làm điều tương tự qua việc mổ cướp nội tạng.
    7. Rất nhiều các học viên, vì để bảo vệ gia đình và cộng đồng của họ, đã từ chối cung cấp danh tính khi bị bắt. Những người không được xác nhận danh tính này là một nhóm đặc biệt dễ bị tổn hại.
    8. Các học viên Pháp Luân Công ở trong tù bị xét nghiệm máu theo hệ thống và được kiểm tra tình trạng sức khỏe. Tất nhiên, vì họ cũng bị tra tấn theo hệ thống, nên việc xét nghiệm này không phải là do mối lo ngại về sức khỏe của họ.
    9. Nguồn cung cấp nội tạng truyền thống – tử tù bị hành quyết, người hiến tạng, người bị chết não – không thể nào giải thích được số lượng các ca cấy ghép ở Trung Quốc. Nguồn nội tạng được xác định duy nhất khác mà có thể giải thích cho sự tăng vọt các ca cấy ghép là các học viên Pháp Luân Công.
    10. Khoản lợi nhuận béo bở đến từ các ca cấy ghép tạng trước đó sẽ dẫn tới sự nâng cấp cơ sở vật chất, đặc biệt chuyên về việc cấy ghép tạng. Chính quyền Trung Quốc phải có một sự tin rằng trong tương lai gần sẽ tồn tại một nguồn cung nội tạng có sẵn  từ những người hiện vẫn đang sống và sẽ bị giết chết vào ngày mai.
    11. Trong một vài trường hợp, giữa cái chết và sự hỏa táng, gia đính của các học viên Pháp Luân Công đã có thể nhìn lại thi thể bị cắt xén của người thân của họ. Nội tạng đã bị lấy đi trước đó.
    12. Chúng tôi có những người chuyên gọi đến các bệnh viện khắp Trung Quốc giả danh là người nhà của bệnh nhân cần ghép tạng. Trong nhiều trường hợp, những người được gọi xác nhận rằng các học viên Pháp Luân Công ( được cho là khỏe mạnh bởi vì chế độ tập luyện của họ) đã là nguồn cung nội tạng. Chúng tôi có băng ghi âm và hóa đơn điện thoại cho các cuộc gọi này.
    13. Chúng tôi phỏng vấn vợ cũ của một bác sỹ phẫu thuật đến từ Tô Gia đồn mà đã nói rằng chồng cô ta đã trực tiếp mổ lấy lá lách từ khoảng 2.000 học viên Pháp Luân Công bị gây mê ở bệnh viện Tô Gia đồn thuộc thành phố Trầm Dương ở đông bắc Trung Quốc trong khoảng thời gian hai năm trước tháng mười, 2003. đối với chúng tôi, lời khai của cô ta đáng tin.
    14. Đã có hai báo cáo độc lập khác nữa ngoài chúng tôi mà đã trả lời cho cùng một câu hỏi là liệu có việc mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc, một bởi Kirk Allison thuộc đại Học Minnesota, cái khác bởi Phó Chủ Tịch Nghị Viện Châu âu Edward McMillan-Scott. Cả hai đều đi đến cùng kết luận giống chúng tôi. Những nghiên cứu độc lập này tái khẳng định cho kết luận của chúng tôi.
    15. Chính phủ Trung Quốc đã phản hồi với phiên bản đầu tiên báo cáo của chúng tôi một cách không thuyết phục. Hầu hết, phản hồi của họ là những lời công kích Pháp Luân Công. Thực tế rằng Chính Phủ Trung Quốc, với tất cả nguồn tài nguyên và thông tin nó có, các nguồn tài nguyên và thông tin chúng tôi không thể tiếp cận, lại không thể phản đối báo cáo chúng tôi, từ đó gợi ý rằng các kết luận của chúng tôi là chính xác.

Full text of the Revised Report into Allegations of Organ Harvesting of Falun Gong Practitioners in China.
Full text of the Appendices.