Đơn thỉnh nguyện gửi tới Cao Uỷ Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc kêu gọi chấm dứt việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc

1. Nội Dung

Vào năm 2013, Hiệp Hội Các Bác Sĩ Chống Mổ Cướp Nội Tạng đã mở một chiến dịch thu thập chữ ký trên toàn cầu để đệ trình lên Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hợp Quốc kêu gọi chấm dứt ngay lập tức việc cưỡng bức thu hoạch nội tạng từ các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc. Kiến nghị cũng kêu gọi chấm dứt cuộc đàn áp đối với môn tập tâm linh Pháp Luân Công, là nạn nhân chủ yếu của việc mổ cắp nội tạng.

Giữa tháng Bảy và tháng 11 năm 2013, đã có gần 1,5 triệu người ở hơn 50 quốc gia và vùng lãnh thổ đã ký đơn thỉnh nguyện và bày tỏ sự ủng hộ, kêu gọi chấm dứt tội ác chưa từng thấy. Ngày 12 Tháng 12 năm 2013, Nghị viện châu Âu đã thông qua một nghị quyết khẩn cấp về mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc.

Chúng tôi, xin được ký tên dưới đây, được báo động về những bằng chứng của việc mổ cắp nội tạng cưỡng bức từ các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc. Chúng tôi cho rằng việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ các học viên Pháp Luân Công là hình thức bức hại vô cùng tàn ác đối với môn tập tinh thần ôn hoà này, và nhân đây yêu cầu Cao ủy Nhân quyền Liên hiệp quốc về việc:

  1. Yêu cầu nước Trung Quốc chấm dứt ngay việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc.
  2. Tiến hành ngay các điều tra sâu hơn để truy tố các thủ phạm có liên quan đến tội ác chống lại nhân loại này.
  3. Yêu cầu chính phủ Trung Quốc ngay lập tức chấm dứt cuộc bức hại tàn bạo đối với Pháp Luân Công, nguyên đây chính là nguyên nhân cốt lõi của việc thu hoạch nội tạng cưỡng bức từ các học viên Pháp Luân Công.

Vui lòng gửi chữ ký của bạn hỗ trợ cho bản kiến ​​nghị này trước ngày 30 Tháng 11 năm 2017.





Họ Tên (bắt buộc)

Địa Chỉ Email (bắt buộc)

Địa Chỉ Nhà

Thành Phố

Quận / Tỉnh

Quốc Gia (bắt buộc)

Nghề Nghiệp:

Thông Điệp

Tôi, người ký tên dưới đây, cho phép tổ chức các bác sĩ chống cưỡng bức mổ cắp nội tạng (www.dafoh.org) sử dụng bản gốc hoặc bản sao bản chữ ký của tôi và trình lên Hội Đồng Nhân Quyền LHQ, Tổ chức Y Tế Thế Giới, Hội Cấy Ghép, tất cả các chính phủ và quốc hội, và các tổ chức đáng tin cậy khác để giúp ngăn chặn hành động phi đạo đức, tàn bạo mổ cắp nội tạng ở Trung Quốc.

Thông tin liên lạc của bạn sẽ chỉ được sử dụng để trình bày trong bối cảnh của bản kiến ​​nghị này. Thông tin liên lạc của bạn sẽ không được tiết lộ cho bất kỳ bên thứ ba nào.

2. Bối Cảnh

Nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa (CHNDTH) là đất nước có tỉ lệ cấy ghép nội tạng cao thứ hai thế giới hàng năm, tuy nhiên nước này chưa hề tồn tại bất kỳ chương trình hiến tạng đầy đủ hay hệ thống phân phối nội tạng nào ở Trung Quốc, mà người dân Trung Quốc vốn có truyền thống ác cảm với việc hiến tạng.

Có nguồn tin cho rằng các chuyên gia y tế tại CHNDTH đã tiến hành cấy ghép nội tạng bằng việc sử dụng các nội tạng thu hoạch được từ các tử tù vào thập niên 1980. Vào tháng 6 năm 2001, Tiến sĩ Wang Quoqi người Trung Quốc đã điều trần trước Tiểu ban Hạ viện Quốc tế về việc nhiều bệnh viện đã thông đồng với các cơ quan an ninh quốc gia để lấy nội tạng từ các tử tù mà không hề có sự đồng thuận bằng văn bản từ người hiến tạng. Những ca cấy ghép này đã trở thành nguồn sinh lợi cho các bệnh viện Trung Quốc.

Việc tiến hành tìm kiếm các nguồn cung ứng nội tạng từ các tù nhân mà không cần sự đồng thuận từ họ là vi phạm đạo đức về y khoa và đã bị các tổ chức y tế thế giới lên án như WMA (Hiệp hội Y khoa Quốc tế), TTS (Hiệp hội cấy ghép) và Cộng đồng cấy ghép tạng.

Để bảo vệ gia đình và các cộng sự của mình, trong lúc bị giam giữ, rất nhiều học viên Pháp Luân Công đã từ chối cung cấp tên thật cũng như các thông tin cá nhân khác. Điều này vô tình đẩy họ trở thành mục tiêu bị lạm dụng mổ cắp nội tạng.

Vào năm 2006, một luật sư nghiên cứu nhân quyền người Canada, ông David Matas và cựu Quốc vụ khanh phụ trách về Châu Á – Thái Bình Dương, ông David Kilgour đã tiến hành một cuộc điều tra về các cáo buộc liên quan đến việc thu hoạch nội tạng từ các tù nhân Pháp Luân Công.  Dựa trên hàng loạt các bằng chứng gián tiếp trên diện rộng, bài báo cáo của họ đã đưa ra kết luận rằng các cáo buộc trên là có thật, và hàng chục ngàn các học viên Pháp Luân Công có thể đã bị giết để lấy tạng.

Trong quyển sách “Thu hoạch đẫm máu” của mình, ông Matas và Kilgour đã trích dẫn một đoạn ghi âm trên điện thoại của một bác sĩ tại một bệnh viện ở Trung Quốc như sau:

Người gọi: Tôi muốn biết [các bệnh nhân] phải chờ bao lâu [để được cấy ghép gan].
Bác sĩ Dai: Nguồn cung nội tạng thì chúng tôi có, ngày nào cũng có. Ngày nào chúng tôi cũng làm.
Người gọi: Chúng tôi muốn những thứ còn tươi, của người sống.
Bác sĩ Dai: Còn sống, tất cả đều còn sống…
Người gọi: Tôi nghe nói một số được lấy từ những người luyện Pháp Luân Công, những người đó đều rất khoẻ.
Bác sĩ Dai: Đúng, chúng tôi có. Nhưng tôi không tiện nói chi tiết qua điện thoại cho ông được.
Người gọi: Nếu tìm được loại này cho tôi, tôi sẽ ghé qua sớm.
Bác sĩ Dai: Được thôi. Cứ đến đi.

Sau năm 1999, số ca cấy ghép nội tạng ở Trung Quốc gia tăng theo cấp số nhân, trùng hợp với sự kiện khởi đầu cuộc đàn áp tàn bạo phi pháp lên các học viên Pháp Luân Công. Trong khi lại không có một chương trình hiến tặng nội tạng mang tính cộng đồng nào, và con số các vụ hành quyết thì giảm, những học viên Pháp Luân Công bị giam giữ đã trở thành một phần của nguồn cung nội tạng sống, sẵn sàng bị lấy tạng khi có yêu cầu. Họ đã cung ứng cho hơn 10,000 ca cấy ghép hàng năm tại Trung Quốc.

Các học viên Pháp Luân Công là đối tượng được kiểm tra y tế khi bị giam giữ, như được thử máu, xét nghiệm nước tiểu, chụp X-quang, hay kiểm tra thể lực. Những trường hợp kiểm tra sức khoẻ này thường không phải được tiến hành vì có vấn đề sức khoẻ bởi chính các học viên Pháp Luân Công đang bị giam giữ là đối tượng bị bức hại và bị tra tấn. Thật không hợp lý khi các trung tâm giam giữ lại trả các khoản chi phí để kiểm tra sức khoẻ cho họ trừ khi họ thu được lợi nhuận.

Có sự chênh lệch đáng kể giữa số ca cấy ghép thực hiện ở Trung Quốc và con số nguồn nội tạng xác định được, bao gồm cả những tử tù. Chính phủ Trung Quốc đã thất bại trong việc cung cấp các báo cáo đầy đủ chứng minh nguồn gốc của các nội tạng này.

nghi van ve con so ghep tang

Các quan chức cao cấp của Đảng cộng sản Trung Quốc đang đồng loã với việc mổ cắp nội tạng cưỡng bức từ các học viên Pháp Luân Công còn sống. Vào năm 2012, ông David Matas đã phát biểu tại hội nghị thường niên của Hiệp hội Quốc tế của các học giả về Diệt chủng tại San Francisco như sau:

“Vào ngày 30 tháng 11 năm 1999, “Phòng 610” đã kêu gọi hơn 3,000 quan chức đến Hội trường Nhân dân tại thủ đô Bắc Kinh để bàn thảo về chiến dịch chống Pháp Luân Công, vốn sau đó đã diễn ra không thuận lợi. Các cuộc biểu tình vẫn tiếp tục diễn ra tại Quảng trường Thiên An Môn. Trưởng “phòng 610”, Lý Lam Thanh (李岚清), đã công bố chính sách mới của chính phủ cho phong trào: “Bôi nhọ thanh danh, vắt kiệt tài chính và huỷ hoại thể xác”.

Lệnh huỷ hoại thể xác đối với Pháp Luân Công chính là lệnh diệt chủng. Nó không được thừa nhận là lệnh diệt chủng thông qua việc cướp mổ nội tạng. Tuy nhiên, khi việc thu hoạch tạng xảy ra trong bối cảnh của lệnh huỷ hoại thể xác, thì hai việc này là có liên quan. Việc thu hoạch nội tạng chỉ là cái cớ. Huỷ hoại thể xác mới chính là mục đích.

Dưới vỏ bọc là “tử tù”, việc giết người để thu hoạch nội tạng của họ cho các ca cấy ghép là tội ác chống lại nhân loại và vi phạm đạo đức y khoa. Không thể xem nhu cầu cấy ghép nội tạng là cái cớ để biện minh.

Các học viên Pháp Luân Công là một quần thể tù nhân lương tâm lớn nhất ở Trung Quốc, và đang là mục tiêu của một tội ác chống lại loài người.