Giới thiệu

Bắt đầu từ tháng 03 năm 2006, ba nhân chứng độc lập đã công khai cho biết các bệnh viện tại Trung Quốc đã mổ lấy nội tạng của học viên Pháp Luân Công mà chưa có sự đồng ý của họ. Những nhân chứng này còn nói rõ rằng các nạn nhân bị mổ cắp nội tạng hoàn toàn bị cưỡng ép giam giữ tại các trung tâm cưỡng bức và các trại tập trung. Thông tin huyết học và mô tế bào của họ được phân tích là lưu trữ một cách có hệ thống. Tiến trình này cho phép các nhà phẫu thuật Trung Quốc cung cấp cho người có nhu cầu ghép tạng các nội tạng như thận, tim, tụy, gan, da và giác mạc chỉ trong thời gian rất ngắn. Các trang web quảng bá công khai cho những trung tâm ghép tạng cam đoan người nhận tạng sẽ có được nội tạng phù hợp chỉ trong vòng 2 – 4 tuần, trong trường hợp cấp thiết, thời gian chỉ có thể là 2 ngày. Trong khi tại phương Tây, thời gian chờ đợi này có thể hàng năm trời.

Trang web của Trung tâm Cấy ghép tạng Đông Phương Thiên Tân cung cấp tư liệu về sự gia tăng các ca cấy ghép tạng nhằm chứng minh cho mô hình mở rộng ngành cấy ghép.

Từ tháng 03 năm 2006, một lượng lớn bằng chứng xoay quanh thực trạng hoạt động cưỡng bức mổ cắp nội  tạng có hệ thống và được sự bao che của chính phủ từ những nạn nhân không tình nguyện, chủ yếu nhất là học viên Pháp Luân Công đã được thu thập và công khai. Nhìn chung, các thông tin, chứng cứ thu thập được đều củng cố cho những cáo buộc ban đầu.

Người phương Tây hiểu rằng việc hiến tặng tạng tình nguyện và tự do hoàn toàn không thể lý giải được cho trường hợp này. Theo các cáo buộc, tại Trung Quốc, tiêu chuẩn quốc tế về hiến tạng bị đảo lộn. Người nhận tạng không phải điền tên vào danh sách chờ tạng, trong khi đó người hiến tạng lại bị giam giữ và ghi danh, qua đó hình thành một “kho chứa tạng” sống. Mạng sống của họ có thể bị lấy đi bất cứ khi nào kết quả kiểm tra y tế của họ tương thích với người nhận, nội tạng được lấy đi bất chấp sự phản kháng. Đây là hình thức ghép tạng “theo yêu cầu” và “vì lợi nhuận”, cần phải được điều tra làm rõ

Hội các bác sĩ chống mổ cắp nội tạng đã phân biệt rõ hơn giữa mổ cắp nội tạng từ học viên Pháp Luân Công và từ tử tù, vốn đã được thực hiện tại Trung Quốc từ những năm 1980. Đối với mổ cắp nội tạng từ tù nhân, những cá nhân này bị kết án bởi các hành vi phạm pháp, và nội tạng được lấy đi sau khi hành quyết. Dù vậy, hình thức thu nội tạng này cũng đặt ra những mối lo ngại về vấn đề đạo đức, trong khi đó, việc nội tạng lấy từ học viên Pháp Luân Công, vốn là những người vô tội, được miêu tả trong báo cáo của Kilgour & Matas Report.

Trong trường hợp của các học viên Pháp Luân Công, họ là những tù nhân lương tâm, một phần trong chiến dịch đàn áp Pháp Luân Công của nhà nước. Họ không hề phạm pháp, không bị xét xử và tuyên án tại tòa, cũng như họ chỉ là những nạn nhân vô tội trong cuộc vận động khủng bố bức hại Pháp Luân Công, vốn không có một lý do đúng đắn nào để kết tội cá nhân. Nội tạng bị lấy đi vì lợi nhuận đưa đến cái chết của người hiến tạng không tự nguyện. Hội các bác sĩ chống mổ cắp nội tạng cho rằng hình thức này là  một  phần của chính sách khủng bố đàn áp Pháp Luân Công, tương đương với tội danh cố ý giết người và cướp của.

Quan trọng hơn, đó là bản chất của các trại tập trung vốn là được tổ chức và kiểm soát chặt chẽ bởi chính phủ độc tài Trung Quốc thông qua đường dây thông tin từ trung ương đến các phòng ban chịu trách nhiệm, việc này khiến các nhà điều tra bên ngoài gặp khó khăn trong việc tiếp cận tìm hiểu hoạt động bên trong. Tuy nhiên, chứng cư thu thập được ngày càng gia tăng, cộng với những cáo buộc ngày càng nghiêm trọng và mạnh mẽ, buộc Hội các bác sĩ chống mổ cắp nội tạng  phải có hành động nâng cao nhận thức của cộng đồng về thực trạng đáng quan tâm này, qua đó, kêu gọi các cuộc điều tra sâu rộng hơn.

t4_Call_of_Innocense