Các nguyên tắc đạo đức trong nghề y ngày càng được tôn trọng trong thế kỉ  XX đã đóng góp không nhỏ để ngành y trở nên tốt đẹp và có tinh thần trách nhiệm hơn. Dưới đây là một vài trích dẫn và nguyên tắc chỉ đạo đạo đức nghề  y trong lĩnh vực ghép tạng.

Nói về đạo đức nghề y, một trong những chỉ dẫn lâu đời nhất là Lời thề Hippocrat. Đạo đức nghề  y hiện đại được định nghĩa trong quyển sách Các nguyên tắc đạo đức y sinh học. Hai tác giả Tom Beauchamp và James Childress đã đưa ra 4 nguyên tắc để cân nhắc trong công tác y khoa: Tôn trọng quyền tự quyết của bệnh nhân, việc chữa trị phải đem lại lợi ích cho người bệnh, chữa trị không gây hại cho bệnh nhân, và phải đảm bảo chữa trị một cách công tâm và vô tư cho bệnh nhân. Ngoài ra, còn có nguyên tắc tôn trọng bệnh nhân và yêu cầu phải có chấp thuận trước khi chữa trị.

Nhằm ngăn chặn những cuộc thí nghiệm vô nhân đạo được thực hiện trong cuộc tàn sát người Do Thái, người ta đã soạn ra Nguyên tắc Nuremberg. Nguyên tắc này nhấn mạnh phải có sự chấp thuận tự nguyện trong các thí nghiệm y khoa và hướng tới mục đích ngăn ngừa tổn hại cho bệnh nhân.

Bản tuyên bố của Hiệp hội y khoa thế giới (WMA) tại Helsinki là một trong những chỉ dẫn đạo đức quan trọng trong nghiên cứu y khoa.

Những chỉ dẫn đạo đức trong việc cấy ghép nội tạng

Trong Những nguyên tắc chỉ đạo của WHO về cấy ghép tế bào, mô và nội tạng người, Tổ Chức Y Tế Thế Giới đã đưa ra một vài yêu cầu cụ thể để duy trì đạo đức trong việc cấy ghép tạng.

Tuyên ngôn Istanbul mô tả những nguyên tắc, cách thức để ngăn chặn việc làm trái đạo đức trong ngành cấy ghép và du lịch ghép tạng.

Năm 2012 Hiệp hội y khoa  thế giới (WMA) đã chấp thuận một văn bản chỉnh sửa của WMA về Hiến tạng và mô, nhằm ngăn chặn tình trạng mổ cắp nội tạng của tử tù. Văn bản ghi rằng:

“Quyết định tự do với đầy đủ thông tin là quyết định trong đó các thông tin được cung cấp và không có sự cưỡng ép. Bất cứ mối lo ngại nào về áp lực hay cưỡng ép cần phải được xử lý trước khi một quyết định hiến tạng hoặc mô được đưa ra.

Tù nhân và những người trong thời hạn giam giữ tại các cơ sở nhà nước chỉ được hiến tạng sau khi chết trong những trường hợp ngoại lệ sau:

Có chứng cứ cho thấy nguyện vọng hiến tạng của họ đã được suy nghĩ kĩ càng và được ấp ủ từ lâu, và có các biện pháp bảo vệ để xác nhận; họ chết vì lí do tự nhiên; và nội tạng được hiến ở cấp độ một hoặc hai, nghĩa là hiến tặng trực tiếp hoặc qua một ngân hàng nội tạng được điều hành đúng chuẩn.

Khi những phán quyết tử hình được thực thi, tử tù bị hành quyết không được đưa vào làm người hiến tạng hoặc hiến mô. Cũng có một số trường hợp cá biệt, tù nhân tình nguyện hiến tạng và không chịu áp lực, nhưng không thể đảm bảo biện pháp bảo vệ chống lại việc cưỡng ép [hiến tạng] cho tất cả các trường hợp.”

Do những hành vi thu mua nội tạng vô đạo đức ở Trung Quốc, Cộng đồng cấy ghép tạng đã đưa ra một Chính sách tương tác cụ thể với Trung Quốc.

Nguồn đọc thêm: Đạo đức nghề y