Tội ác chống lại loài người đáng ghê tởm“. Những cáo buộc về việc cưỡng bức thu hoạch nội tạng ở Trung Quốc đã bắt đầu xuất hiện vào năm 2006. Kể từ đó, các bằng chứng nổi lên cho thấy rằng những cáo buộc này là đúng – và thậm chí là còn tồi tệ hơn những nghi vấn ban đầu.

Các tù nhân lương tâm – đặc biệt là những người tập Pháp Luân Công – đang bị giết để lấy nội tạng.

Bắt đầu từ năm 1999, số trung tâm ghép tạng ở Trung Quốc đã tăng 300% chỉ trong vòng 8 năm, mặc dù Trung Quốc không có hệ thống hiến tạng quốc gia hữu hiệu. Năm 1999 là năm chính quyền Trung Quốc bắt đầu đàn áp những người theo tập môn rèn luyện tinh thần Pháp Luân Công và đưa hàng trăm ngàn người vào các trại lao động. Nhiều người không bao giờ xuất hiện trở lại nữa.

Y học ghép tạng được phát triển để cứu người. Nhưng ở Trung Quốc, những người dân vô tội đang bị giết để lấy nội tạng để bán kiếm lời.

Các bác sĩ và chuyên gia trong lĩnh vực ghép tạng đã đi đầu trong việc vạch trần nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng này. Họ đã xuất bản cuốn sách “Nội tạng nhà nước: Lạm dụng ghép tạng ở Trung Quốc” của hai đồng tác giả là luật sư nhân quyền Canada David Matas và BS. Torsten Trey.

Ngày càng có nhiều bác sĩ, nghị sĩ, chính trị gia, luật sư nhân quyền, nhà báo và nhân dân trên khắp thế giới lên tiếng nói về nạn cưỡng bức thu hoạch nội tạng này.