Tình Trạng Bức Hại Đức Tin ở Trung Quốc

Posted by:

Tác giả Tiến sỹ Luật, Ngài David Kilgour

Tình Trạng Bức Hại Đức Tin ở Trung Quốc , Quan điểm của các nhà lập pháp Canada

Ngài David Kilgour gặp gỡ báo chí sau khi thuyết trình tại Nhà Hát Liên Đoàn Cộng đồng Y Học ở Hồng Kông vào ngày 20/7/2013. (Epoch Times)

 

Vào ngày 9 tháng 12, 2013, một phiên điều trần công khai về chủ đề bức hại tín ngưỡng ở nhiều nước đã được tổ chức tại Hạ Nghị Viện, Quốc Hội Canada. Dưới đây là một số phát biểu đáng chú ý.

Hỡi tất cả Thành viên Nghị viện, thưa quý ông và quý bà,

Xin chúc mừng phiên điều trần của chúng ta ngày hôm nay, đặc biệt đúng vào thời điểm mà thế giới đang tưởng niệm Nelson Mandela, một vĩ nhân đã cống hiến đời mình cho phẩm giá và sự công bằng đối với nhân loại.

Trong ngày hôm nay, việc nêu đích danh và làm rõ sự thật về một số chính quyền ít nhất có thể khiến những người đang bức hại tín ngưỡng cảm thấy không thể thoải mái, đồng thời khích lệ những ai đang tìm kiếm quyền tự do tôn giáo trên khắp thế giới, vốn đã được cam kết bởi Liên Hợp Quốc và các tổ chức quốc tế khác. Tôi rất vui mừng khi những người phát ngôn sẽ đề cập đến các vấn đề tự do tôn giáo ở Iran, Pakistan và Ai Cập. Vì giới hạn thời gian, tôi chỉ xin được nói về tình hình tại Trung Quốc.

Đã từ lâu, tôi luôn tôn trọng và cảm thông với người dân Trung Quốc. Tình cảm ấy càng sâu sắc hơn sau khi tôi đến thăm quốc gia này và có dịp gặp gỡ các thành viên của cộng đồng Trung Quốc ở nước ngoài.

Hai năm trước đây, nhà giáo dục Jan Harvey từ Vancouver và tôi đã viết một bài về tình trạng bức hại đức tin trên khắp Trung Quốc, và đã được đăng trên tạp chí Convivium, và được xuất bản bởi Canadian Catholics. Một bài tin khác cũng trong tháng này được viết bởi Geoffrey Johnston trên báo Kingston’s Whig Standard.

Các điểm đáng chú ý trong bài viết của Johnston bao gồm:

• Quyền tự do tín ngưỡng, quyền được có đức tin, lương tâm, và niềm tin, vốn được bảo hộ bởi Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền của Liên Hợp Quốc, đã không thể ngăn cản chế độ độc tài của Trung Quốc thiết lập hệ thống đàn áp và bức hại những người theo tín ngưỡng.

• Tiến sỹ Katrina Lantos Swett, phó giám đốc của Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế, nhận định: “Tôi nghĩ rằng Trung Quốc là một chính quyền ngược đãi quyền tự do tôn giáo mạnh mẽ nhất trên thế giới. Họ đang tập trung bức hại một số nhóm tôn giáo… Ví dụ như, những tín đồ Công Giáo nào không nằm dưới quyền quản lý của các nhà thờ được chính phủ bảo trợ thì sẽ phải đối mặt với sự cô lập và trấn áp quyết liệt.”

• Khi những người Cộng Sản lên nắm quyền kiểm soát Trung Quốc vào năm 1949, thì chế độ mới đã thiết lập cơ chế giám sát và quản lý tôn giáo. Đồng thời, họ lập ra các nhà thờ Tin lành và Công giáo dưới quyền kiểm soát của nhà nước. Tất cả những tín đồ Công Giáo Trung Quốc sẽ phải tham gia vào một trong những nhà thờ đã chính thức được phê duyệt bởi chính phủ.

• Charles Burton, phó giáo sư tại đại học Brock, chuyên nghiên cứu về tương quan chính trị, chính phủ và chính trị ở Trung Quốc, mối quan hệ Canada -Trung Quốc, và nhân quyền, cho biết, các nhà thờ Công Giáo này “không hề thừa nhận thẩm quyền của Giáo Hoàng. Giáo hội Công giáo Rô-ma là một tổ chức bất hợp pháp ở Trung Quốc. Nhưng hầu hết các tín đồ Công Giáo ở Trung Quốc lại không hề có một mối liên hệ nào với Hiệp hội Công giáo Yêu nước Trung Quốc, vốn là một nhà thờ Công Giáo đã được chính phủ phê duyệt.” Ông nói thêm rằng các nhà thờ “không đăng ký với Cục Quản Lý Các Vấn đề Tôn giáo sẽ phải chịu sách nhiễu từ phía chính quyền.”

• Kiri Kankhwende, người phát ngôn của Tổ chức Đoàn kết Công giáo Thế giới (Christian Solidarity Worldwide-CSW) nói: “Trong khi số lượng nhà thờ không đăng ký ở Trung Quốc ngày càng nhiều, họ có thể hoạt động tự do hơn trước đây, nhưng các vụ bắt bớ, mất tích, sách nhiễu và tịch thu tài sản vẫn xảy ra. Ở những khu vực như Tân Cương, nơi người dân bị giới hạn quyền công dân và quyền chính trị, thì hoạt động của các tổ chức Hồi giáo, Công giáo, và Tin lành  dù đã được đăng ký của cũng sẽ bị kiểm soát một cách chặt chẽ và thường bị hạn chế.”

• “Ngoài việc đàn áp các nhà thờ Công giáo, chính quyền Trung Quốc cũng vi phạm khi đàn áp dã man Phật giáo Tây Tạng ở vùng Tây Tạng, đồng thời triệt phá đẫm máu những người theo đạo Hồi ở Khu tự trị của người Duy Ngô Nhĩ tại Tân Cương,” Michael Craig của tổ chức Ân Xá Quốc Tế tại Canada nói.

• Swett nói: “Tôi nghĩ rằng có lẽ cộng đồng đơn lẻ bị đàn áp nặng nề nhất ở Trung Quốc là Pháp Luân Công, vốn là một môn tập hòa bình dựa trên các nguyên lý đạo đức và một bộ các bài tập nhẹ nhàng.”

Theo Swett, lãnh đạo của ĐCSTQ đã từng ủng hộ Pháp Luân Công, “bởi vì họ cảm thấy rằng Pháp Luân Công sẽ giúp truyền bá các tư tưởng đạo đức tốt đẹp…Nhưng khi họ nhận ra rằng môn tập quá phổ biến, do đó có thể đe dọa đến sự thống trị và tầm ảnh hưởng của Đảng lên người dân, thì họ lại đột nhiên quay ngoắt thái độ… Một cuộc đàn áp Pháp Luân Công không thể tưởng tượng nổi đã xảy ra, bao gồm các thủ đoạn bắt giữ và tra tấn. Một trong những báo cáo ghê rợn nhất liên quan đến việc mổ cướp nội tạng của các học viên Pháp Luân Công khi vẫn còn sống.”

• Kankhwende nói: “Mặc dù Trung Quốc đã ký kết Công ước Quốc tế về Quyền Dân sự và Chính trị, trong đó có cam kết bảo đảm quyền tự do tôn giáo hoặc tín ngưỡng, nhưng Trung Quốc lại chưa hề cho phê chuẩn công ước này. Chính phủ Trung Quốc cần được thúc giục trong việc phê chuẩn công ước và đưa ra những biện pháp và chính sách nhằm bảo vệ và đẩy mạnh việc thực hiện quyền tự do tôn giáo cho tất cả mọi người.

• Khi đề cập đến việc bảo vệ nhân quyền và tự do tôn giáo, Swett nghĩ rằng Mỹ cần phải “cứng rắn hơn, dũng cảm hơn nữa” trong cách hành xử với Bắc Kinh. Johnston kết luận trong bài viết của ông: “Chúng ta cần lý trí và cương trực hơn khi đề cập đến việc ủng hộ cho những sự việc vô cùng quan trọng này. Đất nước Canada cũng phải như vậy.”

Pháp Luân Công

Dưới đây là một chút thông tin bổ sung liên quan đến các luận điểm trong bài viết của Johnston mà tôi đã nêu ra tại một buổi diễn thuyết ở nhà hát của Liên đoàn Cộng Đồng Y học Hồng Kông vào tháng bảy vừa qua:

David Matas và tôi đã kết luận rằng khoảng 41.500 nội tạng từ các tù nhân lương tâm Pháp Luân Công đã bị buôn lậu, chỉ tính riêng trong khoảng thời gian từ năm 2001 đến 2005. Các vụ giao dịch kiểu này vẫn đang tiếp diễn cho đến ngày nay. Chúng tôi đã đến thăm khoảng chục quốc gia để phỏng vấn các học viên Pháp Luân Công mà đã thoát ra được khỏi các trại lao động và xuất ngoại. Họ kể rằng họ đã phải làm việc gần 16 tiếng một ngày trong điều kiện tồi tệ mà không được trả lương, được ăn rất ít, phải ngủ chen chúc tập thể, và còn bị tra tấn, ngược đãi.

Các tù nhân phải làm nhiều loại sản phẩm xuất khẩu, bao gồm đồ trang trí giáng sinh, cho các công ty đa quốc gia. Điều này cấu thành nên thái độ thiếu trách nhiệm của các doanh nghiệp và sự vi phạm các bộ luật của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), từ đó kêu gọi các phản hồi hợp lý từ tất cả đối tác thương mại của Trung Quốc. Chính phủ chúng ta nên nghiêm cấm các mặt hàng xuất khẩu vốn là sản phẩm của nạn lao động cưỡng bức bằng cách ban hành luật nhằm tăng cường trách nhiệm của nhà nhập khẩu, buộc họ phải chứng minh rằng sản phẩm của họ không được làm ra bởi những người “nô lệ.”

Trong quyển sách năm 2012 Nội tạng Quốc gia (State Organs, tác giả/nhà nghiên cứu Ethan Gutmann đã ước lượng rằng có khoảng 65.000 học viên Pháp Luân Công đã bị giết để lấy nội tạng trong khoảng thời gian 2000-2008, và họ đã được chọn lọc từ khoảng 1,2 triệu học viên bị giam giữ ở bên trong hệ thống lao động cưỡng bức của Trung Quốc.

Những trại lao động được xây dựng bởi Hitler ở Đức và Stalin ở Nga đã được Mao Trạch Đông áp dụng trên khắp Trung Quốc vào những năm 50. Ở những trại lao động này, chỉ cần một con dấu của cảnh sát là cũng đủ để kết tội một người đến tối đa ba năm. Mark Mackinnon của trang Globe and Mail của Canada đã có một câu rất chuẩn xác, “Không buộc tội, không luật sư, không kháng cáo.”

Vào năm 2007, một báo cáo của chính phủ Mỹ đã ước lượng rằng ít nhất một nửa số tù nhân ở 340 trại lao động như vậy là các học viên Pháp Luân Công. Một chính phủ kiểu Lênin và một nền kinh tế “bất cứ thứ gì cũng được phép” đã thúc đẩy việc mổ cướp nội tạng vẫn tiếp diễn trên khắp Trung Quốc.

Đàn áp những người bất đồng chính kiến

Đảng đã sử dụng vũ lực để bịt miệng những người ủng hộ cho quyền tự do tôn giáo ở Trung Quốc. Một trong số đó là Cao Trí Thịnh, một luật sư đã hai lần được đề cử giải Nobel vì có chung tư tưởng với Nelson Mandela và Mahatma Gandhi. Một thập kỷ trước đây, ông Cao đã được Bộ Tư Pháp vinh danh là một trong mười luật sư hàng đầu Trung Quốc.

Tuy nhiên, Đảng đã nổi cơn thịnh nộ, khi ông Cao, một tín đồ Công Giáo, lại quyết định bảo vệ các học viên Pháp Luân Công. Sự đàn áp bắt đầu với việc rút giấy phép hành nghề luật sư của ông, theo sau bởi nỗ lực nhằm hủy hoại cuộc sống của ông: cảnh sát tấn công vợ và hai đứa con của ông, và cắt đứt tất cả nguồn thu nhập của gia đình.

Tình trạng càng tệ hơn khi ông Cao đã phản ứng ôn hòa theo kiểu Gandhi bằng cách phát động một cuộc tuyệt thực trên toàn quốc nhằm kêu gọi công bằng cho mọi người dân Trung Quốc. Trong một bài viết của mình, ông đã mô tả hơn 50 ngày bị tra tấn trong tù. Vào năm 2009, vợ ông, bà Cảnh Hòa, và đứa con gái 16 tuổi cùng đứa con trai 6 tuổi đã sang Mỹ để tỵ nạn. Ông hiện vẫn đang ở trong tù.

Pháp trị

Rất là khó để rất nhiều người ở ngoài Trung Quốc có thể hiểu được rằng các phiên tòa ở Trung Quốc chỉ đơn thuần là một vở kịch. Người “chủ tọa” định đoạt kết quả vụ án mà không cần cân nhắc đến các bằng chứng được đưa ra trước “tòa.”

Clive Ansley, một luật sư Canada đã hành nghề ở Thượng Hải trong 13 năm, đã xử lý khoảng 300 vụ án trong các tòa án Trung Quốc trước khi trở về British Columbia. Ông giải thích rằng: “Có một câu nói hiện hành trong giới luật sư và thẩm phán ở Trung Quốc, vốn rất tin vào tính pháp trị của pháp luật, câu nói đã minh họa một cách sinh động sự vô vọng trong nỗ lực nhằm ‘hỗ trợ Trung Quốc cải thiện hệ thống luật pháp’. Câu nói đó là: ‘Những người xét xử vụ án không ra phán quyết; trong khi những người đưa ra phán quyết lại không xét xử vụ án’…. Không một cái gì diễn ra ở ‘phòng xử án’ lại có bất kỳ ảnh hưởng nào đến ‘phán quyết cuối cùng cả.’”

Đại Sứ Andrew Bennett

Tôi rất vui mừng khi biết rằng Đại sứ tự do tôn giáo của Canada, ông Andrew Bennett, trong ngày hôm nay đã nói rằng ông bày tỏ quan ngại sâu sắc trước cách hành xử “quá trớn” của chính phủ Trung Quốc đối với các cộng đồng tôn giáo, và đã chỉ ra rõ ràng cách hành xử “không thể chấp nhận được” đối với các học viên Pháp Luân Công cũng như những Phật tử Tây Tạng, những người Ngô Duy Nhĩ theo Đạo Hồi và các tín đồ Công giáo.

Bennett nói: “Đối với Trung Quốc, Iran và các quốc gia vi phạm nghiêm trọng quyền tự do tôn giáo, chúng tôi sẽ ban hành các bản tuyên bố thẳng. Trong hoạt động đối thoại với Trung Quốc về quyền tự do tôn giáo, tôi biết rằng, chúng ta sẽ có cơ hội, để bước ra và nói rõ ràng và dứt khoát về tất cả vấn đề liên quan đến tình trạng bức hại này.” (CalgaryHerald)

Kết Luận

Cộng đồng quốc tế nên duy trì đối thoại với Bắc Kinh trước các khó khăn triền miên được tạo ra bởi mô hình quản lý của nó. Người dân Trung Quốc nên biết rằng người dân Canada đứng về phía với họ, chứ không phải với chính phủ của họ, giống như cách chúng tôi hành xử ở trung Âu trong thời kỳ chiến tranh lạnh, và với Nam Phi, đặc biệt trong thời kỳ cuối thập kỷ 80 và điển hình là trong cuộc bầu cử Nelson Mandela.

Những quốc gia dân chủ trên thế giới, bao gồm chính phủ chúng ta, các tổ chức xã hội công dân và doanh nghiệp, lẽ dĩ nhiên nên duy trì đối thoại với chính phủ mới ở Bắc Kinh và toàn thể nhân dânTrung Quốc bất kể chướng ngại do thể chế độc tài này tạo ra.

Dân chủ trên rất nhiều phương diện đối với người dân Trung Quốc có lẽ vẫn nằm trong tầm với của họ. Bao nhiêu ‘chuyên gia’ có thể dự đoán trước được sự sụp đổ của thể chế độc tài ở Châu Âu vào năm 1989 hoặc làn sóng cách mạng Mùa xuân Ả Rập gần đây? Không ai ủng hộ dân chủ lại có thể quên được rằng, trong đối thoại này, các giá trị mà chúng ta đại diện là rất phổ quát, bao gồm nhân phẩm, tính pháp trị, nền dân chủ đa đảng, trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp, và điều kiện cần thiết để cho bất kì người dân nào cũng có công ăn việc làm ổn định. Người dân Trung Quốc muốn những thứ giống như chúng ta, đó là quyền tự do tôn giáo, con người tôn trọng lẫn nhau, sự giáo dục, sự an toàn và an ninh, việc làm, xã hội tuân thủ pháp luật, chế độ dân chủ có trách nhiệm, và một môi trường tự nhiên bền vững.

Nếu chính phủ có thể kết thúc sự vi phạm nhân quyền trắng trợn có hệ thống tại quê nhà và hải ngoại, đặc biệt là đối với các học viên Pháp Luân Công, và bắt đầu đối xử với các đối tác thương mại theo cách thức công bằng và minh bạch, thì một kỷ nguyên mới sẽ mang lại sự hài hòa và nhất quán cho Trung Quốc và thế giới. Bước đi đầu tiên khơi nguồn cho chiều hướng tốt đẹp ấy chính là kết thúc việc mổ cướp nội tạng.

David Kilgour đã từng là thành viên của Nghị Viện Canada từ năm 1979 cho đến năm 2006, và cũng là Ngoại Trưởng Khu vực Châu Á Bình Dương của Canada trong khoảng thời gian 2002 và 2003. Ông đã được đề cử giải thưởng Nobel Hòa Bình Năm 2010. Để biết thêm thông tin, độc giả có thể xem ở trang sau đây. <www.david-kilgour.com>

 

Quan điểm được nêu lên trong bài viết bàay là quan điểm của tác giả và không nhất định phản ánh quan điểm của Đại Kỷ Nguyên.

Nguồn : 

http://vietdaikynguyen.com/v3/8078-tinh-trang-buc-hai-duc-tin-o-trung-quoc/

0

About the Author:

Add a Comment